Phần ngoại phả — ghi công tích, khoa danh, hành trạng của những người có tiếng trong dòng họ — là phần đọc hấp dẫn nhất của cuốn phả. Cũng là phần dễ viết sai nhất.
Ba lỗi thường gặp
Nhận vơ danh nhân. Thấy một nhân vật lịch sử trùng họ, trùng vùng là chép luôn vào phả như tổ tiên nhà mình. Đây là lỗi phổ biến và tai hại: chỉ cần một người tra cứu nghiêm túc là toàn bộ cuốn phả mất uy tín.
Thổi phồng chức tước. Một chức quan nhỏ được chép thành đại thần; một người đỗ tú tài được ghi thành tiến sĩ. Điều này thường không do cố ý mà do truyền miệng qua nhiều đời.
Bỏ qua những người bình thường. Ngoại phả chỉ toàn quan lại và người đỗ đạt sẽ cho thấy một dòng họ méo mó. Người làm ruộng giỏi, bà mẹ nuôi con ăn học, người thợ có tay nghề — họ cũng là dòng họ.

Cách chép đúng mực
- Có nguồn thì ghi nguồn. Chép theo bia mộ nào, sắc phong nào, sách nào, lời kể của ai — ghi rõ ngay bên cạnh.
- Phân biệt rõ điều đã xác minh với điều còn truyền khẩu. Có thể dùng cách ghi: “theo lời truyền trong họ…”, “chưa tìm được tư liệu xác nhận”.
- Chép cả điều không thuận. Một cụ tổ từng long đong, một chi từng sa sút — chép lại cũng không làm dòng họ kém đi, mà làm cuốn phả thật hơn.
- Viết ngắn, cụ thể. Vài dòng nêu rõ việc làm còn hơn cả trang tán tụng.
Tiêu chuẩn cuối cùng rất đơn giản: cuốn phả phải đứng vững được trước một người ngoài dòng họ đọc với con mắt nghiêm khắc. Đạt được điều đó thì tự hào mới có chỗ dựa.